THƠ: NÍN ĐI EM

By Nguyễn Quốc Linh

 

NÍN ĐI EM

Không hiểu vì sao chiều nay em khóc
Có phải em buồn vì sợ lúc xa nhau?
Giọt nước mắt em anh không sao hiểu được

Chỉ biết rằng anh đă khóc cùng em.

More...

TẠP BÚT: NHỮNG MÓN QUÀ RẺ TIỀN

By Nguyễn Quốc Linh

                                           
     

NHỮNG MÓN QUÀ RẺ TIỀN...

Phố núi những ngày tháng mười hai trời thường se lạnh về chiều. Tôi chỉ cảm nhận được như vậy. Vì đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến mảnh đất đại ngàn này. Và đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi đón Giáng sinh nơi đất khách. Khi còn bé mỗi lần Giáng sinh bố thay ông già Nôen tặng tôi những món quà rẻ tiền - kết quả của những ngày oằn mình đạp xích lô. Tôi đón nhận nó một cách vô tư như một lẽ tất yếu. Cứ như thế những mùa Giáng sinh trong tuổi thơ lặng lẽ trôi đi cùng với đó là  những món quà rẻ tiền...

More...

THƠ: CHIỀU MƯA VĨ DẠ

By Nguyễn Quốc Linh

 
 

  CHIỀU MƯA VĨ DẠ

         Thời gian nghĩ cũng vô tình!

Một chiều Đông anh về qua Vĩ Dạ

Nắng đâu còn trong buổi nắng hàng cau

Cơn mưa Huế giăng mờ hình nhân cũ

Khu vườn xưa mây phủ một trời mơ...

More...

TẠP BÚT: CHỌN MỘT CON ĐƯỜNG

By Nguyễn Quốc Linh

    

                        CHỌN MỘT CON ĐƯỜNG

Khi người ta biết suy nghĩ người ta có quyền lựa chọn cho mình một điều gì đó.

Ngày còn học cấp hai từ nhà nó đi đên trường có hai con đường một con đường rừng với những dải cát mịn màng một con đường đất đỏ với hơn hai mươi phút đạp xe. Nó chọn đi đường rừng vì theo nó tuy mệt nhưng gần mẹ mua cho chiếc xe đạp Nhật Bản để nó đi nó từ chối bà tôn trọng quyết định của nó. Cứ thế suốt bốn năm cấp hai nó trung thành với một lối đi dù đôi lúc trời nóng như đổ lửa.

More...

THƠ: HỎI BỐN MÙA TUỔI MẸ BAO NHIÊU

By Nguyễn Quốc Linh

 
 

HỎI BỐN MÙA TUỔI MẸ BAO NHIÊU

Con hỏi hoa

Mẹ bao nhiêu tuổi?

Hoa cười lặng lẽ tỏa hương.

Hỏi tiếng ve râm ran mùa hạ

Không trả lời - im lặng bay đi.

More...

THƠ: GIỌT ĐẮNG

By Nguyễn Quốc Linh

 
 

        GIỌT ĐẮNG

                             Tặng Đ.

Thêm một chút đường vào ly cà phê đắng

Như chuyện chúng mình từ độ ấy xa xăm

Cơn mưa vội xóa nhòa bao kỉ niệm

Phố núi vọng về câu hát "còn thương nhau..."

More...

TẠP BÚT: ĐÔI KHI TA LẮNG NGHE TA...

By Nguyễn Quốc Linh

                                
 

ÑOÂI KHI TA LAÉNG NGHE TA...

Laõng ñaõng chieàu nay giöõa phoá. Phoá xaù ñoâng ngöôøi. Boãng theøm moät caûm giaùc bình yeân. Gheù chaân vaøo moät goùc quaùn traûi loøng mình trong nhöõng phuùt giaây thanh thaûn. Ñeå roài "ñoâi khi ta laéng nghe ta nghe voïng vaøo ñôøi buoât giaù..." ñieäu nhaïc vang leân vöøa nheï nhaøng vöøa tröõ tình vöøa ñaèm thaém. Boãng nhaän ra mình vöøa traûi qua nhöõng thaùng ngaøy bon chen nôi phoá thò. Nhöõng tieáng coøi xe inh oûi nhöõng tieáng raäm ròch töø caùc coâng trình dang dôû ñang ñua nhau moïc leân nhan nhaûn... Taát caû nhöõng thanh aâm hoãn taïp pha laãn vaøo nhau taïo neân baûn nhaïc Rock keäch côõm ñeán möùc thaät khoù nghe.

More...

TẠP BÚT: NHỮNG CƠN MƯA...

By Nguyễn Quốc Linh

                          
 

NHỮNG CƠN MƯA...

Bất chợt một cơn mưa rơi đều trên những tán lá ai đó bỗng nhớ về một miền kí ức xa xăm nơi ấy ta đã có những gì thân thương và luyến mến nhất. Ngày ấy khi trái tim còn ngây thơ sao ta có cảm giác bồi hồi xúc động khi mỗi độ mưa về. Mưa gắn với những bước đi mệt nhòa của mẹ trên những nẻo đường quê mưa mang dáng hình của bố từng đêm mưu sinh trên biển cả mưa gợi nhớ đến ngày thơ trẻ còn lặn lội chăn trâu và...mưa làm ta ao ước một dáng hình trong mộng tưởng. Mưa đưa ta về một miền nhớ khôn nguôi.

More...

THƠ: THU XA

By Nguyễn Quốc Linh

 
 

THU XA

Có điều gì rất lạ phải không em?

Con đường ấy chiều nay không trút lá

Hương hoa sữa bây giờ thành xa lạ

Có phải bây giờ không giống với hôm qua?

More...

THƠ: NỢ EM (Nguyễn Quốc Linh)

By Nguyễn Quốc Linh

 
 

NỢ EM

More...