TẠP BÚT: NHỮNG MẢNH GHÉP VÔ HÌNH

By Nguyễn Quốc Linh

             

 

                    NHỮNG MẢNH GHÉP VÔ HÌNH

 

Tôi đã từng đọc ở đâu đó những câu thơ như thế này: “Có lẽ nào tôi đã quá ngu ngơ/ Khi lớn tiếng gọi ngày xưa trở lại/ Có lẽ nào tôi đã quá dại khờ/ Khi khe khẽ gọi tên người con gái/ Người con gái không phải em ngày trước/ Em bây giờ đã khác với em xưa/ Sự hoàn hảo vo viên thành kỉ niệm/ Đặt bên em ai cũng thiếu cũng thừa…”. Nhứng câu thơ ấy nhẹ nhàng lắm sâu lắng lắm! Nhưng bên trong cái nhẹ nhàng sâu lắng ấy là cả một nỗi đau của một con người bị vỡ mộng.

Ngày xưa tôi đã gặp em em ngày ấy là một cô gái hiền lành sống chan hòa giản dị mái tóc đen nhánh xõa ngang lưng đôi mắt buồn nhìn xa xăm như muốn hớp hồn những chàng trai đam mê người con gái đẹp trong đó chắc chắn sẽ có tôi. Tôi đã chạy theo em dù biết mình chưa bao giờ là người đàn ông để cho em tin tưởng gửi gắm niềm tin. Hy vọng để rồi thất vọng rồi lại hy vọng trong những giấc mộng chưa thành. Thế nhưng mãi mãi trong tôi sự thất vọng là người bạn đồng hành em chưa bao giờ là người con gái của riêng tôi. Tôi vẫn biết phận mình dù nghiệt ngã nhưng đành chấp nhận phải không em? Để rồi từng đêm tôi vẫn mơ về em mỗi giấc mơ là một mảnh ghép những mảnh ghép vô hình để đem về một niềm tin có thực.

Rồi thời gian thoi đưa em bước đi trên con đường mà mình đã chọn tôi cũng có lối đi cho riêng mình. Tôi không nhận được tin tức của em dù chỉ là một chút để mà hy vọng từng đêm tôi vẫn nhớ nỗi nhớ vô hình tôi chưa kịp đặt tên. Thế rồi chiều nay không hiểu vô tình hay cố ý không biết có phải là sự sắp đặt của số phận trên ngã tư đường cái hai chiếc xe máy lại song hành cùng nhau khi dừng lại chờ đèn đỏ. Người con gái bên cạnh tôi là em em của ngày xưa. Nhưng em của bây gờ khác quá! Những câu hỏi cứ xoáy quanh tôi. Đâu rồi em của ngày xưa với mái tóc đen dài chấm ngang lưng đã hút hồn bao chàng trai cùng trang lứa? Đâu rồi em của ngày xưa với đôi mắt buồn nhìn xa xăm? Và đâu rồi vẻ mặt đẹp tự nhiên không cần sự hỗ trợ của son phấn? Em bây giờ mái tóc xoăn nhuộm đủ màu xanh đỏ. Em bây giời đôi mắt nhìn như có ánh lửa bên trong. Em bây giờ khuôn mặt đã được tô thêm một lớp son phấn tân thời…Tất cả những mảnh ghép ngày xưa tôi dày công lưu giữ phút chốc đã tan theo cái nhấn ga của chiếc xe máy đắt tiền mà em đang đi.

Người ta thường bảo rằng khi nhớ về một điều gì đó sự hoàn hảo sẽ cho bạn một niềm tin. Ngày đó tôi cũng đã có niềm tin rằng em là một người hoàn hảo trong mắt tôi. Còn bây giờ tôi cũng vẫn tin em là một người con gái hoàn hảo nhưng chắc chỉ có trong chính đôi mắt của em đôi mắt ngày xưa tôi đã từng mê đắm. Để giờ đây tôi đã biết thế nào là một nỗi nhớ vô hình nỗi nhớ từ trong những mảnh ghép.

Câu thơ trên đã làm tôi liên tưởng đến em. Chắc có lẽ em giờ đây tôi đã nhận ra “Người con gái không phải em ngày trước…”. Vì “Em bây giờ đã khác với em xưa…”. Chúc em hạnh phúc trên con đường đi của riêng mình. Còn tôi những mảnh ghép vô hình sẽ là một kí ức đẹp.

More...

TẠP BÚT: CHO EM NGÀY CUỐI HẠ

By Nguyễn Quốc Linh

alt

CHO EM NGÀY CUỐI HẠ

 

Mới đó mà nhanh thật em nhỉ! Bốn mừa phượng vĩ đã trôi qua bốn mùa nắng cháy bốn mùa ve kêu… và bốn mùa mình bên nhau sau những chiều tan lớp. Những kỉ niệm của một thời mộng mơ hoa bướm giờ đã trôi xa nhường lại cho những lo toan bộn bề trong cuộc sống. Anh như một kẻ lãng du thả mình trên những thảm cỏ cuộc đời. Cỏ vẫn xanh nhưng dọc hai bên đường những vạt nắng lung linh dịu vợi không đủ để màu xanh ấy lấp lánh. Cuộc sống áo cơm đã biến anh thành một người thực dụng anh không còn đặt bút viết ra những câu thơ nồng nàn bên một tình yêu mãnh liệt. Anh bây giờ đã khác với anh xưa…

Trở về căn phòng trọ quen thuộc sau một ngày làm việc bốn bức tường kiên cố lại hiện ra nhốt anh vào vòng tròn của số phận. Không em không những cái nắm tay không những ánh mắt nhìn da diết…anh trở về mình với một nỗi cô đơn. Anh của ngày xưa hào hoa lãng tử anh của ngày xưa là sự ngưỡng vọng của những cô gái ngây thơ anh của ngày xưa thường yêu trời mây sông nước… Còn anh của bây giờ là chàng trai cục cằn thô lỗ anh của bây giờ thường lạc lõng giữa những cô gái phố thị phồn hoa anh của bây giờ không còn là chính anh của những ngày xưa cũ…

Chiều nay khi cái nắng nhẹ nhàng thôi hôn lên chùm phượng vĩ khi chùm bằng lăng cất sắc tím vào buổi hoàng hôn khi anh kết thúc một ngày làm việc với những câu chữ sáo rỗng trong đầu anh mới chợt nhận ra rằng một mùa hè nữa đã sắp trôi qua. Vội vã đi tìm chút dư âm còn đọng lại nhưng sự thật phũ phàng trong kỉ niệm hóa rêu phong. Em bây giờ đã không còn bên anh trong những chiều phượng vĩ con đường xưa giờ hai lối xa rồi. Thôi đành ôm những kỉ niệm ngọt ngào đi vào trong miền nhớ anh xem mình như một gã hành khất lang thang kí ức ngọt ngào có lẽ giờ chỉ mình anh còn nhớ. Bởi bên người em hạnh phúc thênh thang. Người ta bảo quá khứ là những gì vừa đáng quên vừa đáng nhớ. Nhưng đối với anh chỉ có quá khứ mới giúp mình tự tin bước tiếp trên con đường đầy chông gai phía trước. Bởi ở đó anh đã có em. Còn bây giờ biết đến khi nào trên con đường đi của anh sẽ có thêm một người bàn cùng nhau đồng hành khi cái bóng của em trong anh là quá lớn.

“Thôi rồi còn chi đâu em ơi! Có còn lại chăng dư âm thôi trong cơn thương đau men đắng môi…”. Có lẽ là vậy em nhỉ! Những ngày cuối hạ những ngày không em anh thầm cầu chú cho con đường em đi trải đầy những hoa hồng. Còn anh dòng đời xuôi ngược bến đỗ sẽ là những phút bình yên…

 

 

More...

TẠP BÚT: BỮA CƠM CHIỀU

By Nguyễn Quốc Linh

 

 

BỮA CƠM CHIỀU 

Nhà có bốn người ba làm kĩ sư xây dựng nay đây mai đó theo những công trình anh trai đã có gia đình riêng tôi thì đi làm cách xa nhà hàng trăm cây số cả năm mới về nhà được vài ba lần. Căn nhà nhỏ nhưng sao trống vắng lạ bởi chỉ có mình má lặng lẽ sớm trưa đi về. đến bữa cơm trưa cũng như chiều chẳng có ai ngồi cùng má để cùng bới chén cơm gắp chút thức ăn cùng chuyện trò tâm sự…

Nhà vắng má đi chợ cứ nán lại cho đến quá trưa ăn qua loa gói mì tôm cho xong bữa ngả lưng một tí rồi lại tất bật với phiên chợ chiều. Chiều về má bắt nồi cơm kho con cá nửa là món mặn nửa món canh. Đến khi hành xóm đã đỏ đèn chẳng dọn lên mâm lên bát má ngồi luôn trong bếp lủi thủi ăn một mình.

Cũng vì ăn uống thất thường nên mà bị đau dạ dày. Đau không ăn được nhiều má ngày càng gầy đi trông thấy. Mỗi lần ba đi công tác ghé nhà lại càm ràm ở nhà một mình công việc không gì nặng nhọc cố mà ăn uống nghỉ ngơi cho đều độ. Má cứ ừ ừ cho xong chuyện rồi đâu lại vào đấy.

Phần mình thì qua loa nhưng má rất quan tâm chăm lo cho gia đình. Biết tính anh tôi han công tiếc việc nên tuần nào cũng vào ba lần má lại gọi điện hỏi thăm chị dâu xem anh có ăn cơm ở nhà không.

Ba suốt ngày ở công trường công việc luôn bận rộn không có người nấu ăn nên phải thường ăn cơm bụi. Ngày làm không hạn định thời gian tranh thủ lúc công nhân nghỉ làm ba vội vàng đi tìm một quán cơm ăn cho xong bữa. Mỗi làn ghé nhà ba ăn tù tì bốn năm chén cơm nhưng nghe mấy chú chỗ ba làm về kể lại đến bữa vào quán ba chỉ xúc vài muỗng cho có lệ. Nghe vậy má chỉ biết chắp miệng chắc lưỡi…

Má biết tôi đi làm xa không có người chăm sóc lại còn lai rai nhạu nhẹt với các mối quan hệ xã hội với bạn bè cùng cơ quan… Cứ cách hai ba hôm canh lúc chạng vạng má lại gọi điện lúc nào cũng bắt đầu bằng câu hỏi: “Con đã ăn cơm chưa?”. Nhiều hôm bị cảm tôi bỏ cơm nhưng không dám nói sợ má biết được lại buồn.

Tôi cứ nhớ mãi một chiều về thăm nhà lúc khói bếp bảng lảng bay lên. Tôi nếp mình nhìn vào bếp qua khe cửa. Má đang ăn cơm. Nồi cơm và chảo cá kho đặt dưới đất. Vừa ăn má vừa nhìn ra đầu ngõ như chờ đợi như mong mỏi. Tôi chạy vào nhà mắt má sáng rỡ. Bữa cơm chiều hôm đó má ăn ngon lạ thường…

Ngày hôm sau không hẹn trước cả ba và gia đình anh trai đều về nhà. Má và chị dâu đi chợ nấu bữa cơm chiều má vào ra tất bật niềm vui hiện rõ trên vành mắt hằn rõ những viết chân chim…

Tôi vẫn dự định sẽ ở lại mảnh đất này để lập nghiệp. Nhưng mỗi lần nhớ lại đôi mắt của má trong buổi chiều vừa ăn cơm vừa ngóng ra đầu ngõ tôi lại chần chừ…

 

More...

TẠP BÚT: NHỮNG MÓN QUÀ RẺ TIỀN

By Nguyễn Quốc Linh

                                           
     

NHỮNG MÓN QUÀ RẺ TIỀN...

Phố núi những ngày tháng mười hai trời thường se lạnh về chiều. Tôi chỉ cảm nhận được như vậy. Vì đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến mảnh đất đại ngàn này. Và đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi đón Giáng sinh nơi đất khách. Khi còn bé mỗi lần Giáng sinh bố thay ông già Nôen tặng tôi những món quà rẻ tiền - kết quả của những ngày oằn mình đạp xích lô. Tôi đón nhận nó một cách vô tư như một lẽ tất yếu. Cứ như thế những mùa Giáng sinh trong tuổi thơ lặng lẽ trôi đi cùng với đó là  những món quà rẻ tiền...

More...

TẠP BÚT: CHỌN MỘT CON ĐƯỜNG

By Nguyễn Quốc Linh

    

                        CHỌN MỘT CON ĐƯỜNG

Khi người ta biết suy nghĩ người ta có quyền lựa chọn cho mình một điều gì đó.

Ngày còn học cấp hai từ nhà nó đi đên trường có hai con đường một con đường rừng với những dải cát mịn màng một con đường đất đỏ với hơn hai mươi phút đạp xe. Nó chọn đi đường rừng vì theo nó tuy mệt nhưng gần mẹ mua cho chiếc xe đạp Nhật Bản để nó đi nó từ chối bà tôn trọng quyết định của nó. Cứ thế suốt bốn năm cấp hai nó trung thành với một lối đi dù đôi lúc trời nóng như đổ lửa.

More...

TẠP BÚT: ĐÔI KHI TA LẮNG NGHE TA...

By Nguyễn Quốc Linh

                                
 

ÑOÂI KHI TA LAÉNG NGHE TA...

Laõng ñaõng chieàu nay giöõa phoá. Phoá xaù ñoâng ngöôøi. Boãng theøm moät caûm giaùc bình yeân. Gheù chaân vaøo moät goùc quaùn traûi loøng mình trong nhöõng phuùt giaây thanh thaûn. Ñeå roài "ñoâi khi ta laéng nghe ta nghe voïng vaøo ñôøi buoât giaù..." ñieäu nhaïc vang leân vöøa nheï nhaøng vöøa tröõ tình vöøa ñaèm thaém. Boãng nhaän ra mình vöøa traûi qua nhöõng thaùng ngaøy bon chen nôi phoá thò. Nhöõng tieáng coøi xe inh oûi nhöõng tieáng raäm ròch töø caùc coâng trình dang dôû ñang ñua nhau moïc leân nhan nhaûn... Taát caû nhöõng thanh aâm hoãn taïp pha laãn vaøo nhau taïo neân baûn nhaïc Rock keäch côõm ñeán möùc thaät khoù nghe.

More...

TẠP BÚT: NHỮNG CƠN MƯA...

By Nguyễn Quốc Linh

                          
 

NHỮNG CƠN MƯA...

Bất chợt một cơn mưa rơi đều trên những tán lá ai đó bỗng nhớ về một miền kí ức xa xăm nơi ấy ta đã có những gì thân thương và luyến mến nhất. Ngày ấy khi trái tim còn ngây thơ sao ta có cảm giác bồi hồi xúc động khi mỗi độ mưa về. Mưa gắn với những bước đi mệt nhòa của mẹ trên những nẻo đường quê mưa mang dáng hình của bố từng đêm mưu sinh trên biển cả mưa gợi nhớ đến ngày thơ trẻ còn lặn lội chăn trâu và...mưa làm ta ao ước một dáng hình trong mộng tưởng. Mưa đưa ta về một miền nhớ khôn nguôi.

More...